Mẹ Đặng Thị Nài, thôn Đức Sơn, xã Đức Ninh, năm nay đã 85 tuổi. Năm mẹ vừa tròn 20 tuổi thì chồng mẹ là ông Trần Văn Ke hy sinh trên chiến trường chống thực dân Pháp. Mẹ Nài không đi bước nữa mà một mình nuôi 2 con trai là Trần Văn Chuồn và Trần Văn Thừa trưởng thành. Năm 1971, chiến trường miền Nam vào giai đoạn khốc liệt, mẹ Nài lại một lần nữa tiễn người con trai là Trần Văn Chuồn vào chiến trường và chỉ một thời gian ngắn sau đó mẹ lại nhận được giấy báo tử anh Chuồn hy sinh.
Chỉ còn một người con trai là ông Thừa, mẹ dồn hết sức để nuôi con ăn học, khôn lớn. Ông Thừa lấy vợ và sinh được 5 người con. Những tưởng mẹ Nài sẽ rất hạnh phúc khi đã có con cháu đề huề. Nhưng xem chừng công lao trời biển của mẹ Nài đối với ông Thừa lại bị chính vợ con ông Thừa đạp đổ.
Năm 2000, ông Thừa làm được nhà và dọn ra ở riêng, mẹ Nài sống chung với vợ chồng đứa cháu nội là Trần Chí Hiếu và Nguyễn Thị Hiền (là con trai thứ 3 của ông Thừa) trong ngôi nhà cũ của ông Thừa. Và rồi những bi kịch cuộc đời đã đến với mẹ Nài đúng vào lúc mẹ tuổi già sức yếu.
Hiếu là công nhân viên Công ty xăng dầu Quảng Bình, còn Hiền là giáo viên trường trung học phổ thông. Hai vợ chồng là cán bộ công nhân viên nhà nước nhưng ở nhà Hiền và Hiếu luôn tìm cách miệt thị bà nội mình là mẹ Nài. Không dưới một lần hàng xóm chứng kiến cảnh hai vợ chồng Hiếu - Hiền hành hung mẹ Nài. Các cơ quan đoàn thể ở địa phương cũng đã nhiều lần gọi họ nhắc nhở. Nhưng những lời khuyên giải của chính quyền địa phương vẫn bị Hiếu và Hiền bỏ ngoài tai.
Nói là sống chung với mẹ Nài, nhà của mẹ, đất của mẹ nhưng vợ chồng Hiếu - Hiền ngăn lại một căn phòng chưa đầy 8m2 bắt mẹ ở riêng. Ở tuổi 85 mẹ Nài phải tự nấu ăn, tự giặt giũ quần áo, tự chăm lo cho mình. Sự ngược đãi của vợ chồng Hiếu- Hiền đối với mẹ Nài lên đến đỉnh điểm là vào ngày 14.12. Chỉ vì giằng xé một tấm gỗ mà chúng xô mẹ ngã, đánh đạp mẹ tàn nhẫn đến mức làng xóm phải đưa mẹ nhập viện và mẹ đã qua đời.
Sau cái chết của mẹ Nài, anh Đặng Quang Dược (cháu gọi mẹ Nài bằng cô ruột) đã làm đơn tố cáo hành động bất hiếu của Trần Chí Hiếu và Nguyễn Thị Hiền lên chính quyền địa phương. Tiếp chuyện với phóng viên, anh Dược rất bức xúc: "Là cháu nội nhưng vợ chồng hắn (Hiếu và Hiền) coi mẹ Nài không ra gì. Sự việc xảy ra đêm 14.12, chúng hành hung mẹ đến thâm tím mặt mày, gãy xương. Sau khi sự việc xảy ra, chúng nó đã bỏ nhà đi suốt đêm. Một mình mẹ nằm kêu khóc trên nền nhà suốt đêm, vợ chồng ông Thừa cũng có biết nhưng không hề quan tâm đến mẹ đẻ ra mình".
Nghe tiếng kêu khóc của mẹ, một số người dân đến để tìm hiểu thực tình và giúp mẹ, nhưng bà Phan Thị Tầm là vợ của ông Thừa lại chửi bới, nói rằng đây là công việc của gia đình bà tự giải quyết. Khi người làng bỏ ra về thì bà Tầm cũng về luôn mặc kệ mẹ nằm trên nền đất với chiếc chân gãy, còn mặt mẹ sưng vù, biến dạng. Mãi đến hai hôm sau mẹ mới được chính quyền thôn đưa đi Trạm xá và sau đó là chuyển lên bệnh viện Việt Nam - Cu Ba Đồng Hới.
Tại bệnh viện, các y bác sĩ đã hết lòng cứu chữa nhưng do tuổi cao lại bị thương quá nặng nên hai ngày sau mẹ mất.
Bệnh án của mẹ Nài tại Bệnh viện hữu nghị Việt Nam-Cu Ba Đồng Hới cũng ghi rõ: “Bị chấn thương hàm mặt, gãy cổ xương đùi do bị đánh. Ông Nguyễn Văn Dũng, Phó trưởng công an xã Đức Ninh, T.P Đồng Hới cho biết: “Với những chứng cứ và bức ảnh của mẹ Nài, công an xã xác nhận mẹ Nài đã bị đánh. Công an xã hoàn thiện hồ sơ để gửi lên Công an thành phố Đồng Hới thụ lý vụ án, làm rõ cái chết của mẹ Nài”.
(Theo báo Lao Động)